VUI MỪNG CHÀO ĐÓN

0 khách và 0 thành viên

TÀI NGUYÊN

BÁO MỚI

THỐNG KÊ

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • SẮP XẾP DỮ LIỆU

    TRUYỆN CƯỜI

    Xem truyện cười

    HỌC ĐỂ BIẾT, HỌC ĐỂ LÀM, HỌC ĐỂ CHUNG SỐNG, HỌC ĐỂ TỰ KHẲNG ĐỊNH MÌNH !

    DANH NGÔN HÔM NAY

    THƠ TỐ HỮU (1)

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: ST
    Người gửi: Lê Thị Hồng (trang riêng)
    Ngày gửi: 18h:34' 18-08-2010
    Dung lượng: 91.5 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    HUẾ THÁNG TÁM
    Huế trầm mặc hôm nay sao khác khác
    Những mắt huyền ngơ ngác hỏi thầm nhau
    Chân nao như khách đợi mong tàu
    Bước dò bước, không biết sau hay trước ?
    Tim hồi hộp, vì sao? Ai hẹn ước
    Ai đang về? Dáng đó thấp hay cao?
    Mắt sáng ngời như lửu hay như sao?
    Người hay mộng? Ngoài vào hay trong tới?
    Giáng từ trên hay là vươn từ dưới?
    Huế xôn xao, lo lắng, những đêm mơ
    Khát khao hoài, như cô gai mong chờ
    Sau cửa hé, người yêu chưa biết mặt…
    Trên Hương giang mênh mang đò lạnh ngắt
    Tiếng đàn im. Ca sĩ nép phương nào?
    Trăng thì thầm chi với sóng lao xao
    Đức Kim thượngđêm nay trong ngọc điện
    Ngự lên lầu, trông lên cao xao xuyến
    muôn vì sao…Lạnh lẽo thấm hoàng bào
    Người rùng mình, tưởng đứng đỉnh cù lao
    Nổi cô độc giữa gió triều biển động
    Đôi góc lại nghiêng nghiêng tàn lay bóng
    Sầu thâm cung vờ vật dưới sân
    đứng đây.Trăm họ đang về đâu?
    Đình thần đó rầu rầu thân đá trắng
    Quá khứ nặng đè xuống đầu cúi lặng
    Một ngai vàng không thể thắng cả giang sơn
    Lòng muôn dân rần rật nỗi căm, hờn
    Máu giải phóng đã sôi lòng nhân loại
    Người phải xuống, đêm nay, đêm chiến bại
    Để toàn dân chiến đấu giữ ngôi son
    Người phải lui cho dân tiến, Nước còn
    Dân là chủ, không làm nô lệ nữa
    Hãy mở mắt quanh hoàng cung biển lửa
    Đã dâng lên ngập Huế đỏ cờ sao
    Mở mắt trong: trời đất bốn phương chào

    Một dân tộc đã ào ào đứng dậy

    Chừ đây Huế, Huế ơi!Xiềng gông xưa đã gãy
    Hãy bay lên sông núi của ta rồi
    Nước mắt ta trào húp mí tràn môi
    Cổ ta ré trăm trận cười trận khóc

    Ta ôm nhau,hôn nhau từng mái tóc
    Hả hê chưa ai bịt được mồm ta
    Ta hét huyên thiên, ta chạy khắp nhà
    Ai dám cấm ra say, say thần thánh
    Ngực lép bốn nghìn năm, trưa nay cơn gió mạnh
    Thổi phồng lên.Tim bỗng hóa mặt trời
    Có con chim nào trong tóc nhảy nhót hót chơi
    Ha!Nó hót cái gì vui vui nghe thiệt ngộ
    Gió ơi gió!Hãy làm giông làm tố
    Cuốn tung lên cờ đỏ máu thơm tươi
    Vàng vàng bay, đẹp quá, sao sao ơi
    Ta ngã vật trong dòng người cuộn thác
    Ôi thiên đường! Tai miên man lắng nhạc
    Từ muôn phương theo gót nện rầm rầm
    Việt Nam!Việt Nam! Việt Nam muôn năm!


    Máu Việt Nam đang chảy
    Đỏ đồng ôi máu yêu
    Miền Nam đang bốc cháy
    Đồng bào ôi lửa thiêu

    Mau mau lên đứng dậy
    Gươm gươm đâu, tuốt ra
    Súng súng đâu, vác chạy
    Cứa cứa đồng bào ta

    Giết giết quân xâm lược
    Mau xung phong! xung phong!
    Cờ bay lên cứu nước
    Máu giặc phải thành sông

    Ha ha! Bay phải chết
    Lũ tàn ác gian tham
    Muôn trái tim đòan kết
    Tòan dân tộc Việt Nam

    Mỗi khu vườn, góc phố
    Mỗi ô ruộng đường quê
    Và rừng xanh núi đỏ
    Đã vang vọng lời thề

    Đất ta,ta quết giữ
    Một tấc cung không nhường!
    Đây là giờ sinh tử
    Ta cần chi máu xương!

    Tiến lên, Quân giải phóng
    Qua cái chết vinh quang
    Tiến lên, giành quền sống
    Dưới cờ đỏ sao vàng!

    XUÂN NHÂN LOẠI
    Mấy bữa trời chưa ngớt gió sương
    Cành xoan chưa phủ lục bên đường
    Song lòng ta nghe đâu đó
    Có một mùa xuân phảng phất hương

    Không phải mùa xuân mấy thưở sang
    Lá xanh không mát dạ khô vàng
    Hoa thơm không át mùi xương máu
    Nắng chỉ lây buồn trên áo tang

    Đây một mùa xuân tới tới gần
    Đây mùa bất tiệt của muôn xuân
    Hương tình nhân loại bay man mác
    Gió bốn phương truyền mang ý dân

    Ôi hài âm mạnh của nhân gian
    Mỗi giọng thân yêu, một tiếng đàn
    Cao vút từng không, băng vượt núi
    Trường Sơn, Hy mã lạp, Uran

    Lâu rồi, khao khát lắm, xuân ơi
    Nhân loại vươn lên anh mặt trời
    Nhân loại trườn lên trên biển màu
    Đang nghe xuân tới nở môi cười

    TÌNH KHOAI
    Ngày xưa khoai sắn sống lang bang
    Bãi cát nghèo khô mé núi hoang
    Như chẳng đòi chi hồn giản dị
    Quanh năm bè bạn chi em làng

    Một bữa cờ son lên đổi ngôi
    Sao thiêng nghiêng xuống nhưng lưng đồi
    Sắn khoai hăm hở về dinh chiến
    Quyền sống trên miền rối cỏ hôi

    Rồi từ hôm đó, bọc hoàng cung
    Lớp lớp khoai xanh mượt
     
    Gửi ý kiến