VUI MỪNG CHÀO ĐÓN

0 khách và 0 thành viên

TÀI NGUYÊN

BÁO MỚI

THỐNG KÊ

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • SẮP XẾP DỮ LIỆU

    TRUYỆN CƯỜI

    Xem truyện cười

    HỌC ĐỂ BIẾT, HỌC ĐỂ LÀM, HỌC ĐỂ CHUNG SỐNG, HỌC ĐỂ TỰ KHẲNG ĐỊNH MÌNH !

    DANH NGÔN HÔM NAY

    Gốc > TÁC GIẢ VĂN HỌC >

    NHÀ VĂN THẠCH LAM

    NHÀ VĂN THẠCH LAM

     

     

    Tiểu sử:

    Tên thật: Nguyễn Tường Vinh, sau đổi thành Nguyễn Tường Lân.

    Sinh năm: 1910

    Mất năm:  1942

    Nơi sinh: Hà Nội.

    Bút danh: Thạch Lam, Việt Sinh.

    Thể loại: truyện ngắn, truyện dài, bình luận văn học, bút ký.

    Các tác phẩm:

    ·           Gió lạnh đầu mùa (1937)   >> Chi tiết

    ·           Nắng trong vườn (1938)   >> Chi tiết

    ·           Những ngày mới (1939)   >> Chi tiết

    ·           Theo giòng (1941)

    ·           Tập truyện ngắn   >> Chi tiết

    ·           Sợi tóc (1942)   >> Chi tiết

    ·           Hà Nội ba sáu phố phường (1943)   >> Chi tiết

    Giải thưởng văn chương:

    Giới thiệu một tác phẩm:

    Hai đứa trẻ

    An và Liên đã buồn ngủ ríu cả mắt. Tuy vậy hai chị em vẫn gượng để thức khuya  chút nữa, trước khi vào hàng đóng cửa đi ngủ. Mẹ vẫn dặn phải thức đến khi tàu xuống - đường sắt đi ngang qua ngay trước mặt phố - để bán hàng, may ra còn có một vài người mua. Nhưng cũng như mọi đêm, Liên không trông mong còn ai đến mua nữa. Với lại, đêm họ chỉ mua cho bao diêm hay gói thuốc là cùng. Liên và em cố thức là vì cớ khác, vì muốn được nhìn chuyến tàu, đó là hoạt động cuối cùng của đêm khuya.

    An đã nằm xuống gối đầu lên đùi chị, my mắt sắp sửa rơi xuống còn dặn với:

    - Tàu đến chị đánh thức em dậy nhé.

    - Ừ, em cứ ngủ đi.

    Liên khẽ quạt cho An, vuốt lại mái tóc tơ. Đầu em bé nặng dần trên người Liên,  chị ngồi yên không động đậy. Qua kẽ lá của cành bàng, ngàn sao vẫn lấp lánh; một con đom đóm bám vào dưới mặt lá, vùng sáng nhỏ xanh nhấp nháy rồi hoa bàng rụng xuống vai Liên khe khẽ thỉnh thoảng từng loạt một. Tâm hồn Liên yên tĩnh hẳn, có những cảm giác mơ hồ không hiểu.

    Trống cầm canh ở huyện đánh tung lên một tiếng ngắn khô khan, không vang động ra xa, rồi chìm ngay vào bóng tối. Người vắng mãi, trên hàng ghế chị Tý mới có hai, ba bác phu ngồi uống nước và hút thuốc lào. Nhưng một lát từ phố huyện đi ra, hai ba người cầm đèn lồng lung lay các bóng dài: mấy người làm công ở hiệu khách đi đón bà chủ ở tỉnh về. Bác Siêu nghển cổ nhìn ra phía ga, lên tiếng:

    - Đèn ghi đã ra kia rồi.

    Liên cũng trông thấy ngọn lửa xanh biếc, sát mặt đất như ma trơi. Rồi tiếng còi xe lửa ở đâu vang lại, trong đêm khuya kéo dài ra theo ngọn gió xa xôi. Liên đánh thức em:

    - Dậy đi, An. Tàu đến rồi.

    An nhỏm dậy, lấy tay dụi mắt cho tỉnh hẳn, hai chị em nghe thấy tiếng dồn dập, tiếng xe rít mạnh vào ghi. Một làn khói bừng sáng trắng lên đằng xa, tiếp đến tiếng hành khách ồn ào khe khẽ. Mấy năm nay buôn bán kém nên người lên xuống ít, có khi hai chị em đợi chờ chẳng thấy ai. Trước kia, ở sân ga có mấy hàng cơm mở đón khách, đèn sáng cho đến nửa đêm. Nhưng bây giờ họ đóng cửa cả rồi, cũng im lặng tối đen như ngoài phố.

    Hai chị em chờ không lâu. Tiếng còi đã rít lên, và tàu rầm rộ đi tới. Liên dắt em đứng dậy để nhìn đoàn xe vụt qua, các toa đèn sáng trưng, chiếu ánh cả xuống đường. Liên chỉ thoáng trông thấy những toa hạng trên sang trọng lố nhố những người, đồng và kền lấp lánh, và các cửa kính sáng. Rồi chiếc tàu đi vào đêm tối, để lại những đốm than nhỏ bay tung trên đường sắt. Hai chị em còn nhìn theo cái chấm nhỏ của chiếc đèn xanh treo trên toa sau cùng, xa xa mãi rồi khuất sau rặng tre…

    Nơi xuất bản: NXB Văn học, Hà Nội, 1988   

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Thị Hồng @ 23:27 10/10/2009
    Số lượt xem: 262
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến